贺新郎·往事休寻访

宋代 冯取洽
往事休寻访。幸老来、筋力差强,未须扶杖。收脚八风波外立,一片虚空荡荡。悟寿者、本来无相。今日不知何日也,便戊申、重见何须赏。大梦曲,此时唱。 团栾儿女溪堂上。且一觞、一咏陶然,此情堪畅。漫说神仙华屋好,缥缈峤壶蓬阆。这浮幻、也难凭仗。何似薰风来岁岁,蔼一家、和气如春酿。婚嫁了,尽闲放。
wǎng shì xiū xún fǎng 访 xìng lǎo lái jīn chà qiáng   wèi zhàng shōu jiǎo fēng wài   piàn kōng dàng dàng shòu 寿 zhě běn lái xiāng jīn zhī   biàn 便 shēn zhòng jiàn shǎng mèng   shí chàng
tuán luán ér táng shàng qiě shāng yǒng táo rán   qíng kān chàng màn shuō shén xiān huá hǎo   piāo miǎo jiào péng láng zhè huàn nán píng zhàng xūn fēng lái suì suì   ǎi jiā chūn niàng hūn jià le   jǐn xián fàng