贺新郎2004.7.8</span>
大地茫茫雪。拓危寒、自盘古下,到今未绝。何事孤飘来片石,堕入荒荒之劫?
石心里、一丝奇热。巨痛狂悲经尽了,更谁来拾汝冰凉骨。
僧疮疠,道蹩躠。
一枝绛草红如血。拼煎熬、相濡能共,几多岁月。万片桃花风正起,吹向天头海末。
问天海、竟何所别。同此漫漫长雪里,遍乾坤只有苍茫白。
我立在,苍茫侧。
dà
大
dì
地
máng
茫
máng
茫
xuě
雪
。
。
tuò
拓
wēi
危
hán
寒
、
、
zì
自
pán
盘
gǔ
古
xià
下
,
dào
到
jīn
今
wèi
未
jué
绝
。
。
hé
何
shì
事
gū
孤
piāo
飘
lái
来
piàn
片
shí
石
,
duò
堕
rù
入
huāng
荒
huāng
荒
zhī
之
jié
劫
?
shí
石
xīn
心
li
里
、
、
yī
一
sī
丝
qí
奇
rè
热
。
。
jù
巨
tòng
痛
kuáng
狂
bēi
悲
jīng
经
jǐn
尽
le
了
,
gèng
更
shuí
谁
lái
来
shí
拾
rǔ
汝
bīng
冰
liáng
凉
gǔ
骨
。
。
sēng
僧
chuāng
疮
lì
疠
,
dào
道
bié
蹩
xiè
躠
。
。
yī
一
zhī
枝
jiàng
绛
cǎo
草
hóng
红
rú
如
xuè
血
。
。
pīn
拼
jiān
煎
áo
熬
、
、
xiāng
相
rú
濡
néng
能
gòng
共
,
jǐ
几
duō
多
suì
岁
yuè
月
。
。
wàn
万
piàn
片
táo
桃
huā
花
fēng
风
zhèng
正
qǐ
起
,
chuī
吹
xiàng
向
tiān
天
tóu
头
hǎi
海
mò
末
。
。
wèn
问
tiān
天
hǎi
海
、
、
jìng
竟
hé
何
suǒ
所
bié
别
。
。
tóng
同
cǐ
此
màn
漫
màn
漫
cháng
长
xuě
雪
lǐ
里
,
biàn
遍
qián
乾
kūn
坤
zhǐ
只
yǒu
有
cāng
苍
máng
茫
bái
白
。
。
wǒ
我
lì
立
zài
在
,
cāng
苍
máng
茫
cè
侧
。
。