贺新郎 四月二夜步往橘子洲头,已立为公园矣,而铁将军把门,不得入。予立栏外赋此

近现代 卢青山
春夜凉如雨。看谁家、短衣来诵,湘江北去?万里靴纹风皱水,疑有老龙私语。 可记得、当时人否?终古江山无佳丑,要英雄浩荡为之主。 翁撒手,遽如许。 平生自笑蚕巢缕。便雕虫、倏然误却,无边心绪。猛忆少年淩云意,沧海横流一柱。 且不必、惶惶悽楚。天地无馀孰谓大,更秋毫曾几自惭沮? 各曾以,夙心付。
chūn liáng kàn shuí jiā duǎn lái sòng   xiāng jiāng běi   wàn xuē wén fēng zhòu shuǐ   yǒu lǎo lóng
de dāng shí rén fǒu   zhōng jiāng shān jiā chǒu   yào yīng xióng hào dàng wèi zhī zhǔ
wēng shǒu  
píng shēng xiào cán cháo biàn 便 diāo chóng shū rán què   biān xīn měng shào nián líng yún   cāng hǎi héng liú zhù
qiě huáng huáng chǔ tiān shú wèi   gèng qiū háo céng cán  
céng   xīn