贺新郎·谁主谁为客

宋代 魏了翁
谁主谁为客。叹人生、别离容易,会逢难得。省户高门十年梦,瞥忽浑如昨夕。风不定、乱云飞急。本自无心图富贵,也元知、富贵无缘逼。且还我,兔园策。谁知一曲柯亭笛。向天涯、依然解后,长安本色。怪我阿奶今老眼,已是看朱成碧。但犹记、黄裳曾识。多谢殷勤无以报,愿阿奶、长健如今日。送公子,上霄极。
shuí zhǔ shuí wèi tàn rén shēng bié róng   huì féng nán de shěng gāo mén shí nián mèng   piē hún zuó fēng dìng luàn yún fēi běn xīn guì   yuán zhī guì yuán qiě hái   yuán shéi zhī tíng xiàng tiān rán jiě hòu   cháng ān běn guài ā nǎi jīn lǎo yǎn   shì kàn zhū chéng dàn yóu huáng shang céng shí duō xiè yīn qín bào   yuàn ā nǎi zhǎng jiàn jīn sòng gōng   shàng xiāo