贺新郎·谁种蓝田玉

宋代 李昴英
谁种蓝田玉。碧云深、亭亭月上,水明溪曲。羞作时妆儿女态,冷淡冰餐露沐。出尘外、风标幽独。除了留侯无此貌,便何郎、傅粉终粗俗。意凝远,韵清淑。凉台向晚微风馥。讶银杯羽化,折取戏浮醽醁。安得梅花如许大,天遣辟除暑溽。浑不觉、鹭翘鸥浴。可恨妖妃污太液,只东林、社友追游熟。宜夜看,灿瑶烛。
shuí zhǒng lán tián yún shēn tíng tíng yuè shàng   shuǐ míng xiū zuò shí zhuāng ér tài   lěng dàn bīng cān chū chén wài fēng biāo yōu chú le liú hòu mào   biàn 便 láng fěn zhōng níng yuǎn   yùn qīng shū liáng tái xiàng wǎn wēi fēng yín bēi huà   zhé líng ān méi huā   tiān qiǎn chú shǔ hún jué qiào ōu hèn yāo fēi tài   zhǐ dōng lín shè yǒu zhuī yóu shú kàn   càn yáo zhú