贺新郎·睡起流莺语

宋代 叶梦得
睡起流莺语。掩青苔、房栊向晚,乱红无数。吹尽残花无人见,惟有垂杨自舞。渐暖霭、初回轻暑。宝扇重寻明月影,暗尘侵、尚有乘鸾女。惊旧恨,遽如许。 江南梦断横江渚。浪黏天、葡萄涨绿,半空烟雨。无限楼前沧波意,谁采萍花寄取。但怅望、兰舟容与。万里云帆何时到,送孤鸿、目断千山阻。谁为我,唱金缕。
shuì liú yīng yǎn qīng tái fáng lóng xiàng wǎn   luàn hóng shù chuī jǐn cán huā rén jiàn   wéi yǒu chuí yáng jiàn nuǎn ǎi chū huí qīng shǔ bǎo shàn zhòng xún míng yuè yǐng   àn chén qīn shàng yǒu chéng luán jīng jiù hèn  
jiāng nán mèng duàn héng jiāng zhǔ làng nián tiān tao zhàng 绿   bàn kōng yān xiàn lóu qián cāng   shuí cǎi píng huā dàn chàng wàng lán zhōu róng wàn yún fān shí dào   sòng hóng 鸿 duàn qiān shān shuí wèi   chàng jīn