贺新郎 十月朔病中感怀仍用前韵

清代 陈维崧
伏枕经旬矣。掩晴窗、谁为称药,谁为量水。又报凤城颁正朔,佳节来年有几。 便有也、徒增悲涕。壁角风吹残历本,细于尘、蛛网偏萦此。 新和旧,恨如雨。 梵钟故递愁人耳。是邻家、寄寒衣去,北邙蒿里。畴昔春衫誇样好,描尽花儿凤子。 才直得、红蚕一死。今日纵然随例送,怕燕妆、难称伊心里。 烧罢也,綵灰起。
zhěn jīng xún yǎn qíng chuāng shuí wèi chēng yào shuí wèi   liàng shuǐ yòu bào fèng chéng bān zhēng shuò jiā jié lái   nián yǒu        
biàn 便 yǒu zēng bēi jiǎo fēng chuī cán běn   chén zhū wǎng piān yíng        
xīn jiù   hèn  
fàn zhōng chóu rén ěr shì lín jiā hán běi máng   hāo chóu chūn shān kuā yàng hǎo miáo jǐn huā   ér fèng        
cái zhí de hóng cán jīn zòng rán suí sòng yàn   zhuāng nán chēng xīn li        
shāo   cǎi huī