贺新郎(十三日,小园梅枝微红点缀,便觉可句)

宋代 韩淲
梅蕊依稀矣。岁华深、_然但把,杖藜闲倚。山绕荒林红叶下,落日孤城烟水。意兴寄、云何则是。底事疏枝横绝峭,未吹香、便与花相似。不忍折,为之喜。 寒鸦万点霜风起。正人家、园收芋栗,小槽初美。欲醉阿谁同一饮,拟赋才成又止。老态度、浑侵发齿。摸索孤根春在否。任红红、白白皆桃李。空烂漫,岂能尔。
méi ruǐ suì huá shēn 、_   _ rán dàn   zhàng xián shān rào huāng lín hóng xià   luò chéng yān shuǐ xìng yún shì shì shū zhī héng jué qiào   wèi chuī xiāng biàn 便 huā xiāng rěn zhé   wèi zhī
hán wàn diǎn shuāng fēng zhèng rén jiā yuán shōu   xiǎo cáo chū měi zuì ā shuí tóng yǐn   cái chéng yòu zhǐ lǎo tài hún qīn chǐ 齿 suo gēn chūn zài fǒu rèn hóng hóng bái bái jiē táo kōng làn màn   néng ěr