贺新郎(僧如梵摘阮)

宋代 李好古
人物风流远。忆当年、江东跌宕,知音南阮。惯倚胡床闲寄傲,妥腹难凭琴桉。妙制拥、银蟾光满。千古不传谁好事,忽茂陵、金碗人间见。轻擘动,思无限。 长安钗鬓春横乱。仿规模、红绦带拨,媚深情浅。安识高山流水趣,儿女空传恩怨。使得似、支郎萧散。听到三闾沈绝处,惨悲风、摇落寒江岸。不肠断,也肠断。
rén fēng liú yuǎn dāng nián jiāng dōng diē dàng   zhī yīn nán ruǎn guàn chuáng xián ào   tuǒ nán píng qín ān miào zhì yōng yín chán guāng mǎn qiān chuán shuí hǎo shì   mào líng jīn wǎn rén jiān jiàn qīng bāi dòng   xiàn
cháng ān chāi bìn chūn héng luàn fǎng 仿 guī hóng tāo dài   mèi shēn qíng qiǎn ān shí gāo shān liú shuǐ   ér kōng chuán ēn yuàn shǐ 使 de shì zhī láng xiāo sàn tīng dào sān shěn jué chù   cǎn bēi fēng yáo luò hán jiāng àn cháng duàn   cháng duàn