贺新郎 其五 次玉林见寿韵

宋代 冯取洽
那得身无事。问双溪老子,而今万缘空否。正使尘劳偿未了,毕竟难昏灵府。 已笑唾、功名如土。五十九年风雨过,算非非、是是何须数。 垂老也,信缘度。 绿阴朱夏回清暑。叹病来、觞怯流霞,扇闲白羽。方念生初增感慨,谁寄乐章新语。 知是我、花庵庵主。一别三年惟梦见,定何时、相对倾琼醑。 惊世路,有豺虎。
de shēn shì wèn shuāng lǎo zi ér   jīn wàn yuán kōng fǒu zhèng shǐ chén láo 使 cháng wèi liǎo jìng   nán hūn líng      
xiào tuò gōng míng shí jiǔ nián fēng guò suàn fēi   fēi shì shì shù        
chuí lǎo   xìn yuán  
绿 yīn zhū xià huí qīng shǔ tàn bìng lái shāng qiè liú xiá shàn xián   bái fāng niàn shēng chū zēng gǎn kǎi shuí yuè   zhāng xīn        
zhī shì huā ān ān zhǔ bié sān nián wéi mèng jiàn dìng   shí xiāng duì qīng qióng        
jīng shì   yǒu chái