贺新郎 秋晓

宋代 蒋捷
渺渺啼鸦了。亘鱼天、寒生峭屿,五湖秋晓。竹几一灯人做梦,嘶马谁行古道。起搔首、窥星多少。月有微黄篱无影,挂牵牛、数朵青花小。秋太淡,添红枣。愁痕倚赖西风扫。被西风、翻催鬓鬒,与秋俱老。旧院隔霜帘不卷,金粉屏边醉倒。计无此、中年怀抱。万里江南吹箫恨,恨参差、白雁横天杪。烟未敛,楚山杳。
miǎo miǎo le gèn tiān hán shēng qiào 屿   qiū xiǎo zhú dēng rén zuò mèng   shuí xíng dào sāo shǒu kuī xīng duō shǎo yuè yǒu wēi huáng yǐng   guà qiān niú shù duǒ qīng huā xiǎo qiū tài dàn   tiān hóng zǎo chóu hén lài 西 fēng sǎo bèi 西 fēng fān cuī bìn zhěn   qiū lǎo jiù yuàn shuāng lián juǎn   jīn fěn píng biān zuì dào zhōng nián huái 怀 bào wàn jiāng nán chuī xiāo hèn   hèn cēn bái yàn héng tiān miǎo yān wèi liǎn   chǔ shān yǎo