贺新郎 其三

元代 邵亨贞
海底珊瑚树。问鲛人、几时擎出,碎为繁露。茜女拾来纫成佩,妆点江南岁暮。 便掩映、含章窗户。更着绛绡笼玉骨,怕黄昏、不向孤山路。 银烛暗,未归去。 梦中曾被梨云误。最难忘、长沙形胜,水声东注。若见何郎须相报,不改扬州韵度。 道秾艳、尚堪重赋。一点酸心浑不死,笑桃根、桃叶非吾故。 空谷底,谩延伫。
hǎi shān shù wèn jiāo rén shí qíng chū suì wèi   fán qiàn shí lái rèn chéng pèi zhuāng diǎn jiāng   nán suì        
biàn 便 yǎn yìng hán zhāng chuāng hu gèng zhe jiàng xiāo lóng huáng   hūn xiàng shān        
yín zhú àn   wèi guī  
mèng zhōng céng bèi yún zuì nán wàng cháng shā xíng shèng shuǐ shēng   dōng zhù ruò jiàn láng xiāng bào gǎi yáng   zhōu yùn        
dào nóng yàn shàng kān zhòng diǎn suān xīn hún xiào táo   gēn táo fēi        
kōng   mán yán zhù