贺新郎 其二 寿中书舍人

宋代 黄人杰
突屼金仙屋。素秋深、长空霁雨,万山如浴。惊破元戎呼小队,来看飞泉喷玉。 正晚谷,清镜圆熟。还是紫微初度至,对禅关,自奏长生曲。 留杖屦,倚松竹。 汉中念远眉休蹙。问擎天拄地,个事只今谁独。看领召环回鹢首,笑把江神要束。 任碾破,澄波新绿。去了中兴台辅叶,挂貂蝉莫受风埃触。 归绿野,种瑶簌。
jīn xiān qiū shēn cháng kōng wàn shān   jīng yuán róng xiǎo duì lái kàn fēi   quán pēn        
zhèng wǎn   qīng jìng yuán shú hái shì wēi chū zhì duì   chán guān   zòu cháng shēng    
liú zhàng   sōng zhú  
hàn zhōng niàn yuǎn méi xiū wèn qíng tiān zhǔ   shì zhī jīn shuí kàn lǐng zhào huán huí shǒu xiào   jiāng shén yào shù      
rèn niǎn   chéng xīn 绿 le zhōng xīng tái guà   diāo chán shòu fēng āi chù    
guī 绿   zhǒng yáo