贺新郎·满酌蓬莱酒

宋代 赵以夫
满酌蓬莱酒。最苦是、中年作恶,送人时候。一夜朔风吹石裂,惊得梅花也瘦,更衣袂、严霜寒透。卷起潮头无丈尺,甚扁舟、拍上三江口。明月冷,载归否。 分携欲折无垂柳。但层楼徙倚,两眉空皱。海阔天高无处问,万事不堪回首。况目断、孤鸿去后。玉样松鲈今正美,想子真、微笑还招手。且为我,饮三斗。
mǎn zhuó péng lái jiǔ zuì shì zhōng nián zuò è   sòng rén shí hou shuò fēng chuī shí liè   jīng méi huā shòu   gēng mèi yán shuāng hán tòu juǎn cháo tóu zhàng chǐ   shén piān zhōu pāi shàng sān jiāng kǒu míng yuè lěng   zǎi guī fǒu
fēn xié zhé chuí liǔ dàn céng lóu   liǎng méi kōng zhòu hǎi kuò tiān gāo chǔ wèn   wàn shì kān huí shǒu kuàng duàn hóng 鸿 hòu yàng sōng jīn zhèng měi   xiǎng zhēn wēi xiào hái zhāo shǒu qiě wèi   yǐn sān dòu