贺新郎·楼据湖山背

宋代 李桢
楼据湖山背。倚高寒、尘飞不到,越山相对。老月腾辉群动息,独坐清分沆瀣。更满听、潮声澎湃。醉里诗成神鬼泣,景苍凉、又在新诗外。浑忘却、功名债。凭谁妙笔能图绘。羡中郎、前身摩诘,宛然心会。拈出清宵无限意,半幅溪藤光怪。方信有、人间仙界。云淡天低奇绝处,笑僧殊、未识丹青在。留此轴,夸千载。
lóu shān bèi gāo hán chén fēi dào   yuè shān xiāng duì lǎo yuè téng huī qún dòng   zuò qīng fēn hàng xiè gèng mǎn tīng cháo shēng péng pài zuì shī chéng shén guǐ   jǐng cāng liáng yòu zài xīn shī wài hún wàng què gōng míng zhài píng shuí miào néng huì xiàn zhōng láng qián shēn jié   wǎn rán xīn huì niān chū qīng xiāo xiàn   bàn téng guāng guài fāng xìn yǒu rén jiān xiān jiè yún dàn tiān jué chù   xiào sēng shū wèi shí dān qīng zài liú zhóu   kuā qiān zǎi