贺新郎·了却儿痴外

宋代 吴潜
了却儿痴外。撰园林、亭台馆榭,谩当吾世。红楯朱桥相映带,人在百花丛里。更依约、垂杨衬水。桧柏芙蓉橙桂菊,也还须、收拾秋冬意。闲坐久,忽惊起。繁华寂寞千年地。便渊明、桃源记在,几人知此。双手上还银菟印,趁得东风行李。看鄮岭、鄞江澄霁。从此归欤无一欠,但君恩、天大难酬耳。嗟倦鸟,投林志。
liǎo què ér chī wài zhuàn yuán lín tíng tái guǎn xiè   mán dāng shì hóng dùn zhū qiáo xiāng yìng dài   rén zài bǎi huā cóng gèng yuē chuí yáng chèn shuǐ guì bǎi róng chéng guì   hái shōu shí qiū dōng xián zuò jiǔ   jīng fán huá qiān nián biàn 便 yuān míng táo yuán zài   rén zhī shuāng shǒu shàng hái yín yìn   chèn dōng fēng xíng kàn mào lǐng yín jiāng chéng cóng guī qiàn   dàn jūn ēn tiān nàn chóu ěr jiē juàn niǎo   tóu lín zhì