贺新郎·绝代幽人独

宋代 蒋捷
绝代幽人独。掩芳姿、深居何处,乱云深谷。自说关中良家子,零落聊依草木。世丧败、谁收骨肉。轻薄儿郎为夫婿,爱新人、窕窈颜如玉。千万事,风前烛。 鸳鸯一旦成孤宿。最堪怜、新人欢笑,旧人哀哭。侍婢卖珠回来后,相与牵萝补屋。漫采得、柏枝盈掬。日暮山中天寒也,翠绡衣、薄甚肌生粟。空敛袖,倚修竹。
jué dài yōu rén yǎn fāng 姿 shēn chǔ   luàn yún shēn shuō guān zhōng liáng jiā   líng luò liáo cǎo shì sàng bài shuí shōu ròu qīng ér láng wèi 婿   ài xīn rén tiǎo yǎo yán qiān wàn shì   fēng qián zhú
yuān yāng dàn chéng 宿 zuì kān lián xīn rén huān xiào   jiù rén āi shì mài zhū huí lai hòu   xiāng qiān luó màn cǎi bǎi zhī yíng shān zhōng tiān hán   cuì xiāo báo shén shēng kōng liǎn xiù   xiū zhú