贺新郎 九月二十一

近现代 卢青山
酒病扶人卧。向空堂、残书断蠹,衡门深锁。幸有秋风未相弃,越我窗来相过。 拂尘椅、悄然而坐。萧索如霜空似梦,察形神、真不和予左。 两偶老,结为夥。 洞庭木叶扬天播。更天涯、凡公所至,如经焦火。刬尽繁华是公职,想亦心伤欲破。 “噫公语、使予如裸。公所见闻靡不是,奈公之命亦由乎我”。 冥焉退,窗尘堕。
jiǔ bìng rén xiàng kōng táng cán shū duàn   héng mén shēn suǒ xìng yǒu qiū fēng wèi xiāng   yuè chuāng lái xiāng guò
chén qiǎo rán ér zuò xiāo suǒ shuāng kōng shì mèng   chá xíng shén zhēn zuǒ
liǎng ǒu lǎo   jié wèi huǒ
dòng tíng yáng tiān gèng tiān fán gōng suǒ zhì   jīng jiāo huǒ chǎn jìn fán huá shì gōng zhí   xiǎng xīn shāng
  gōng shǐ 使 luǒ gōng suǒ jiàn wén shì   nài gōng zhī mìng yóu   ”。
míng yān tuì 退   chuāng chén duò