贺新郎·久向闲边著

宋代 魏了翁
久问闲边著。对沧江、烟轻日淡,雨疏云薄。一片闲心无人会,独倚团团羊角。便舍瑟、铿然而作。容室中间分明见,暮鸢飞、不尽天空阔。青山外,断霞末。 看来此意无今昨。都不论、穷通得失,镇长和乐。此道舒之弥八极,卷却不盈一握。但长把、根基恢拓。将相时来皆可做,似君家、祖烈弥关洛。康国步,整戎略。
jiǔ wèn xián biān zhù duì cāng jiāng yān qīng dàn   shū yún báo piàn xián xīn rén huì   tuán tuán yáng jiǎo biàn 便 shě kēng rán ér zuò róng shì zhōng jiān fēn míng jiàn   yuān fēi jìn tiān kōng kuò qīng shān wài   duàn xiá
kàn lái jīn zuó dōu lùn qióng tōng shī   zhèn zhǎng dào shū zhī   juǎn què yíng dàn zhǎng gēn huī tuò jiàng xiàng shí lái jiē zuò   shì jūn jiā liè guān luò kāng guó   zhěng róng lüè