贺新郎 江学在清瑶屿中和陈其年韵

清代 吴绮
屐齿穿苔罅。爱君家、鱼丝竹脍,雀绵披鲊。坐上须眉人影绿,一片空潭微射。 有数点、海鸥常下。尽日狂谈挥玉麈,笑人间、世路羊肠怕。 吾醉矣,心无挂。 闲来泼墨珠泉泻。记当年、湖边杜牧,置身图画。今日飘零江海上,游倦临邛司马。 梦醒后、邻钟初打。华屋山丘休更叹,看乌衣、燕子重来者。 今古事,难凭藉。
chǐ 齿 chuān 穿 tái xià ài jūn jiā zhú kuài què mián   zhǎ zuò shàng méi rén yǐng piàn kōng 绿   tán wēi shè        
yǒu shǔ diǎn hǎi ōu cháng xià jìn kuáng tán huī zhǔ xiào rén   jiān shì yáng cháng        
zuì   xīn guà  
xián lái zhū quán xiè dāng nián biān zhì shēn   huà jīn piāo líng jiāng hǎi shàng yóu juàn lín   qióng        
mèng xǐng hòu lín zhōng chū huá shān qiū xiū gèng tàn kàn   yàn zi chóng lái zhě        
jīn shì   nán píng jiè