贺新郎·湖上芙蓉早

宋代 吴文英
湖上芙蓉早。向北山、山深雾冷,更看花好。流水茫茫城下梦,空指游仙路杳。笑萝障、云屏亲到。雪玉肌肤春温夜,饮湖光、山渌成花貌。临涧水,弄清照。著愁不尽宫眉小。听一声、相思曲里,赋情多少。红日阑干鸳鸯枕,那枉裙腰褪了。算谁识、垂杨秋袅。不是秦楼无缘分,点吴霜、羞带簪花帽。但殢酒,任天晓。
shàng róng zǎo xiàng běi shān shān shēn lěng   gèng kàn huā hǎo liú shuǐ máng máng chéng xià mèng   kōng zhǐ yóu xiān yǎo xiào luó zhàng yún píng qīn dào xuě chūn wēn   yǐn guāng shān chéng huā mào lín jiàn shuǐ   nòng qīng zhāo zhù chóu jìn gōng méi xiǎo tīng shēng xiāng   qíng duō shǎo hóng lán gān yuān yāng zhěn   wǎng qún yāo tuì le suàn shuí shí chuí yáng qiū niǎo shì qín lóu yuán fèn   diǎn shuāng xiū dài zān huā mào dàn jiǔ   rèn tiān xiǎo