贺新郎 黄仲则太白墓和稚存韵

近现代 卢青山
莫共青山老。倩遗魂、长歌接我,梦来凭吊。满目山残水剩也,敢上危峰一眺? 今与古、一般衰草。把臂相看悲欢里,诧容颜犹是平生好。 人世换,如残稿。 看君醉里颠狂笑。笑“浮尘、自沉自涨,值来相告?不恨铜驼翻覆尽,但恨如君梦少,得相叙、蓬莱仙岛。 斯世诱君名利耳,我邀君共驾鲲鹏鸟。子毋醒,随吾了”。
gòng qīng shān lǎo qiàn hún cháng jiē   mèng lái píng diào mǎn shān cán shuǐ shèng   gǎn shàng wēi fēng tiào  
jīn bān shuāi cǎo xiāng kàn bēi huān   chà róng yán yóu shì píng shēng hǎo
rén shì huàn   cán gǎo 稿
kàn jūn zuì diān kuáng xiào xiào   chén chén zhǎng   zhí lái xiāng gào   hèn tóng tuó fān jǐn   dàn hèn jūn mèng shǎo   xiāng péng lái xiān dǎo
shì yòu jūn míng ěr   yāo jūn gòng jià kūn péng niǎo zi xǐng   suí le   ”。