贺新郎·花落风初定

宋代 何梦桂
花落风初定。倚危阑、衷情欲诉,踌躇不忍。把酒问春无语,吹落游尘怎任。待泪雨、红妆蔫尽。不道燕衔春将去,误啼鹃、唤起年年恨。芳草路,人愁甚。 浮生一梦黄粱枕。且不妨、狂歌醉舞,尘谈挥柄。金谷平泉俱尘土,谁是当年豪胜。但五柳、依然陶令。千古兴亡东流水,望孤鸿、没处残阳影。无限意,伤春兴。
huā luò fēng chū dìng wēi lán zhōng qíng   chóu chú rěn jiǔ wèn chūn   chuī luò yóu chén zěn rèn dài lèi hóng zhuāng niān jǐn dào yàn xián chūn jiāng   juān huàn nián nián hèn fāng cǎo   rén chóu shén
shēng mèng huáng liáng zhěn qiě fáng kuáng zuì   chén tán huī bǐng jīn píng quán chén   shuí shì dāng nián háo shèng dàn liǔ rán táo lìng qiān xīng wáng dōng liú shuǐ   wàng hóng 鸿 méi chù cán yáng yǐng xiàn   shāng chūn xìng