贺新郎·何必游嵩少

宋代 刘克庄
何必游嵩少。屋边山、松风浩荡,虎龙吟啸。旧效楚人悲秋作,晚爱陶诗高妙。发如此、临流羞照。屈指向来夸毗子,被西风、一笔都勾了。曾不满,达人笑。 当年玉振于江表。怅而今、老身空在,欢娱全少。假使真如彭祖寿,蒙叟犹嗤渠夭。偶落笔、不经人道。岁晚连床谈至晓,胜冈头、出没看乌帽。君举白,我频釂。
yóu sōng shǎo biān shān sōng fēng hào dàng   lóng yín xiào jiù xiào chǔ rén bēi qiū zuò   wǎn ài táo shī gāo miào lín liú xiū zhào zhǐ xiàng lái kuā zi   bèi 西 fēng dōu gōu le céng mǎn   rén xiào
dāng nián zhèn jiāng biǎo chàng ér jīn lǎo shēn kōng zài   huān quán shǎo jiǎ shǐ 使 zhēn péng shòu 寿   méng sǒu yóu chī yāo ǒu luò jīng rén dào suì wǎn lián chuáng tán zhì xiǎo   shèng gāng tóu chū kàn mào jūn bái   pín jiào