贺新郎 寒食写怨

明代 王夫之
绵上飞乌恨。更龙蛇、追随四海,一时惊散。回首五云金粟地,不见玉骢珠汗。 但扑地、苍烟撩乱。酒冷饧香休道也,梦石泉、槐火成虚幻。 棠杜雨,离肠断。 岳云回望莲花巘。尽凄凉、延陵十字,难酬幽愿。昨岁杯浆浇泪后,拚付寒螀莎馆。 正夜雨、松杉绿满。一径苍苔行迹杳,想鸺鹠、夜哭鼯鼪窜。 寸草尽,春晖短。
mián shàng fēi hèn gèng lóng shé zhuī suí hǎi shí   jīng sàn huí shǒu yún jīn jiàn   cōng zhū hàn        
dàn cāng yān liáo luàn jiǔ lěng táng xiāng xiū dào mèng shí   quán huái huǒ chéng huàn        
táng   cháng duàn  
yuè yún huí wàng lián huā yǎn jǐn liáng yán líng shí nán chóu   yōu yuàn zuó suì bēi jiāng jiāo lèi hòu pàn hán   jiāng shā guǎn        
zhèng sōng shān mǎn 绿 jìng cāng tái xíng yǎo xiǎng xiū   liú shēng cuàn        
cùn cǎo jǐn   chūn huī duǎn