贺新郎·汉使来何许

宋代 魏了翁
汉使来何许。到如今、天边又是,薰弦三度。见说山深人睡稳,细雨自催茶户。向滴博、云间看取。料得权奇空却後,指浮云、万里追风去。跨燕越,抹秦楚。不妨且为斯人驻。正年来、忧端未歇,壮怀谁吐。顷刻阴晴千万态,怎解绸缪未雨。算此事、谁宽西顾。待洗岷峨凄怆气,为八荒、更著深长虑。间两社,辅明主。
hàn shǐ 使 lái dào jīn tiān biān yòu shì   xūn xián sān jiàn shuō shān shēn rén shuì wěn   cuī chá xiàng yún jiān kàn liào de quán kōng què hòu   zhǐ yún wàn zhuī fēng kuà yàn yuè   qín chǔ fáng qiě wèi rén zhù zhèng nián lái yōu duān wèi xiē   zhuàng huái 怀 shuí qǐng yīn qíng qiān wàn tài   zěn jiě chóu miù wèi suàn shì shuí kuān 西 dài mín é chuàng   wèi huāng gèng zhù shēn cháng jiān liǎng shè   míng zhǔ