贺新郎·更静钟初定

宋代 何梦桂
更静钟初定。卷珠帘、人人独立,怨怀难忍。欲拨金猊添沈水,病力厌厌不任。任蝶粉、蜂黄消尽。亭北海棠还开否,纵金钗、犹在成长恨。花似我,瘦应甚。 凄凉无寐闲衾枕。看夜深、紫垣华盖,低摇杠柄。重拂罗裳蹙金线,尘满双鸳花胜。孤负我、花期春令。不怕镜中羞华发,怕镜中、舞断孤鸾影。天尽处,悠悠兴。
gèng jìng zhōng chū dìng juǎn zhū lián rén rén   yuàn huái 怀 nán rěn jīn tiān shěn shuǐ   bìng yān yān rèn rèn dié fěn fēng huáng xiāo jìn tíng běi hǎi táng hái kāi fǒu   zòng jīn chāi yóu zài chéng cháng hèn huā shì   shòu yīng shén
liáng mèi xián qīn zhěn kàn shēn yuán huá gài   yáo gāng bǐng zhòng luó cháng jīn xiàn 线   chén mǎn shuāng yuān huā shèng huā chūn lìng jìng zhōng xiū huá   jìng zhōng duàn luán yǐng tiān jǐn chù   yōu yōu xīng