贺新郎(赋菊)

宋代 李公昴
细与黄花说。是天教、开遇重阳,玉裁金屑。老行要寻松竹伴,雅爱山翁鬓雪。任满插、追陪节物。惟有渊明吾臭味,傍东篱、盘薄芳丛撷。便无酒,也清绝。 芒寒色正孤标洁。惯平生、餐霜饮露,倚风迎月。不比芙容偏妩媚,不比茱萸太烈。似隐者、萧闲岩穴。至老枝头犹健在,笑纷纷、红紫尘沙汨。香耐久,看晚节。
huáng huā shuō shì tiān jiào kāi chóng yáng   cái jīn xiè lǎo xíng yào xún sōng zhú bàn   ài shān wēng bìn xuě rèn mǎn chā zhuī péi jié wéi yǒu yuān míng chòu wèi   bàng dōng pán báo fāng cóng xié biàn 便 jiǔ   qīng jué
máng hán zhèng biāo jié guàn píng shēng cān shuāng yǐn   fēng yíng yuè róng piān mèi   zhū tài liè shì yǐn zhě xiāo xián yán xué zhì lǎo zhī tóu yóu jiàn zài   xiào fēn fēn hóng chén shā xiāng nài jiǔ   kàn wǎn jié