贺新郎·放了孤山鹤

宋代 洪咨夔
放了孤山鹤。向西湖、问讯水边,嫩寒篱落。试粉盈盈微见面,一点芳心先著。正日暮、烟轻云薄。欲搅清香和月咽,倩冯夷、为洗黄金杓。花向我,劝多酌。单于吹彻今成昨。未甘渠、琢玉为堂,把春留却。倚遍黄昏栏十二,知被儿曹先觉。更笑杀、卢仝赤脚。但得东风先手在,管绿阴、好践青青约。方寸事,两眉角。
fàng le shān xiàng 西 wèn xùn shuǐ biān   nèn hán luò shì fěn yíng yíng wēi jiàn miàn   diǎn fāng xīn xiān zhù zhèng yān qīng yún báo jiǎo qīng xiāng yuè yàn   qiàn féng wèi huáng jīn sháo huā xiàng   quàn duō zhuó chán chuī chè jīn chéng zuó wèi gān zhuó wèi táng   chūn liú què biàn huáng hūn lán shí èr   zhī bèi ér cáo xiān jué gèng xiào shā tóng chì jiǎo dàn dōng fēng xiān shǒu zài   guǎn 绿 yīn hǎo jiàn qīng qīng yuē fāng cùn shì   liǎng méi jiǎo