贺新郎二十首 其九

清代 李慈铭
展卷呼之起。便迎人、低眉柔骨,百般神似。不分丹青神妙笔,变相都成非是。 算鬼趣、直穷到此,袍笏当场宜活现,奈破衫、多半妆穷子。 真与假,有谁记。 笔头粉墨谈何易,要包罗、太行三峡,眼中心底。莫道当前真出丑,占尽人间头地。 且漫问、王侯饿隶。衮衮相逢皆此辈,只笑啼、暂戴猴冠耳。 谁竞识,真羞耻。
zhǎn juǎn zhī biàn yíng 便 rén méi róu bǎi bān   shén fēn dān qīng shén miào biàn xiàng dōu   chéng fēi shì        
suàn guǐ zhí qióng dào páo   dāng chǎng huó xiàn nài   shān duō bàn zhuāng qióng zi      
zhēn jiǎ   yǒu shuí  
tóu fěn tán   yào bāo luó tài xíng sān xiá yǎn   zhōng xīn dào dāng qián zhēn chū chǒu zhàn jìn   rén jiān tóu      
qiě màn wèn wáng hóu è 饿 gǔn gǔn xiāng féng jiē bèi zhǐ xiào   zàn dài hóu guān ěr        
shuí jìng shí   zhēn xiū chǐ