贺新郎(杜子昕凯歌)

宋代 刘克庄
尽说番和汉。这琵琶、依稀似曲,蓦然弦断。作么一年来一度,欺得南人技短。叹几处、城危如卵。元凯后身居玉帐,报胡儿、休作寻常看。布严令,运奇算。 开门决斗雌雄判。笑中宵、奚车毡屋,兽惊禽散。个个巍冠横尘柄,谁了君王此段。也莫靠、长江能限。不论周郎并幼度,便仲尼、复起嗟微管。驰露布,筑京观。
jǐn shuō fān hàn zhè pa shì   rán xián duàn zuò nián lái   nán rén duǎn tàn chù chéng wēi luǎn yuán kǎi hòu shēn zhàng   bào ér xiū zuò xún cháng kàn yán lìng   yùn suàn
kāi mén jué dòu xióng pàn xiào zhōng xiāo chē zhān   shòu jīng qín sàn wēi guān héng chén bǐng   shuí le jūn wáng duàn kào cháng jiāng néng xiàn lùn zhōu láng bìng yòu   biàn 便 zhòng jiē wēi guǎn chí   zhù jīng guān