贺新郎 读荫嘉弟乐圃吟钞

宋代 张素
我与君同气,却缘何、生花好笔,不能相似。大抵两间灵秀毓,男子原多女子。 何况又、穿经穴史。一卷吟钞窗下读,洵清才、绣虎雕龙丽。 心敬服,砚焚矣。 自来极盛难为继。昔吾叔、高歌白雪,振声当世。再赴公车悲旅卒,鹊起何期弱弟。 想跨灶、泉台心喜。但愿早蒙稽古力,赋清平、直到龙楼里。 方慰得,女媭意。
jūn tóng   què yuán shēng huā hǎo   néng xiāng liǎng jiān líng xiù nán   yuán duō      
kuàng yòu chuān jīng 穿 xué shǐ juàn yín chāo chuāng xià xún qīng   cái xiù diāo lóng        
xīn jìng   yàn fén  
lái shèng nán wéi shū gāo bái xuě zhèn shēng   dāng shì zài gōng chē bēi què   ruò        
xiǎng kuà zào quán tái xīn dàn yuàn zǎo méng qīng   píng zhí dào lóng lóu        
fāng wèi