贺新郎·多病刘郎瘦

宋代 刘过
多病刘郎瘦。最伤心、天寒岁晚,客他乡久。大舸翩翩何许至,元是高阳旧友。便一笑、相欢携手。为问武昌城下月,定何如、扬子江头柳。追往事,两眉皱。烛花细翦明於昼。唤青娥、小红楼上,殷勤劝酒。昵昵琵琶恩怨语,春笋轻笼翠袖。看舞彻、金钗微溜。若见故乡吾父老,道长安、市上狂如旧。重会面,几时又。
duō bìng liú láng shòu zuì shāng xīn tiān hán suì wǎn   xiāng jiǔ piān piān zhì   yuán shì gāo yáng jiù yǒu biàn 便 xiào xiāng huān xié shǒu wèi wèn chāng chéng xià yuè   dìng yáng jiāng tóu liǔ zhuī wǎng shì   liǎng méi zhòu zhú huā jiǎn míng zhòu huàn qīng é xiǎo hóng lóu shàng   yīn qín quàn jiǔ pa ēn yuàn   chūn sǔn qīng lóng cuì xiù kàn chè jīn chāi wēi liū ruò jiàn xiāng lǎo   dào cháng ān shì shàng kuáng jiù zhòng huì miàn   shí yòu