贺新郎(端午和前韵)

宋代 勿翁
庭外潇潇雨。对空山、再度端阳,悄无情绪。旧日文君今瘦损,寻旧曲、不成腔谱。更不周郎回顾。尚喜庭萱春未老,捧蒲觞、细细歌金缕。儿女醉,笑还语。 醉余更作婆娑舞。又谁知、灵均心事,菊英兰露。最苦当年哀郢意,因甚夫君未许。却枉使、蛾眉见妒。在再章台才十载,笑关河、失报应旁午。愁读到,楚辞句。
tíng wài xiāo xiāo duì kōng shān zài duān yáng   qiāo qíng jiù wén jūn jīn shòu sǔn   xún jiù chéng qiāng gèng zhōu láng huí shàng tíng xuān chūn wèi lǎo   pěng shāng jīn ér zuì   xiào hái
zuì gèng zuò suō yòu shéi zhī líng jūn xīn shì   yīng lán zuì dāng nián āi yǐng   yīn shén jūn wèi què wǎng shǐ 使 é méi jiàn zài zài zhāng tái cái shí zài   xiào guān shī bào yìng bàng chóu dào   chǔ