贺新郎(端午)

宋代 詹无咎
梅子黄时雨。对幽窗、依依抱独,几多愁绪。润逼琴丝无雅韵,难续文园旧诣。头白尽、相如谁顾。燕子楼空尘又锁,望天涯、不寄红丝缕。嗟往事,且休语。 伤情当日班衣舞。更宫衣,香罗乍带,九天繁露。一寸草心迎永日,更把葵心自许。怎料有、风推雨如。惹起灵均千古恨,转凄凉、更不成端午。拚小醉,读骚句。
méi huáng shí duì yōu chuāng bào   duō chóu rùn qín yùn   nán wén yuán jiù tóu bái jǐn xiàng shuí yàn zi lóu kōng chén yòu suǒ   wàng tiān hóng jiē wǎng shì   qiě xiū
shāng qíng dāng bān gèng gōng   xiāng luó zhà dài   jiǔ tiān fán cùn cǎo xīn yíng yǒng   gèng kuí xīn zěn liào yǒu fēng tuī líng jūn qiān hèn   zhuǎn liáng gèng chéng duān pàn xiǎo zuì   sāo