贺新郎(代黄端夫·白牡丹,京师妓李师师也。画者曲尽其妙,输棋者赋之)

宋代 刘学箕
午睡莺惊起。鬓云偏、_松未整,凤钗斜坠。宿酒残妆无意绪,春恨春愁如水。谁共说、厌厌情味。手展流苏腰肢瘦,叹黄金、两钿香消臂。心事远,仗谁寄。 帘栊渐是槐风细。对梧桐、清阴满院,夏初天气。回首春空梨花梦,屈指从头暗记。叹薄幸、抛人容易。目断孤鸿沈双鲤,恨萧郎、不寄相思字。幽恨积,黛眉翠。
shuì yīng jīng bìn yún piān 、_   _ sōng wèi zhěng   fèng chāi xié zhuì 宿 jiǔ cán zhuāng   chūn hèn chūn chóu shuǐ shuí gòng shuō yān yān qíng wèi shǒu zhǎn liú yāo zhī shòu   tàn huáng jīn liǎng diàn xiāng xiāo xīn shì yuǎn   zhàng shuí
lián lóng jiàn shì huái fēng duì tóng qīng yīn mǎn yuàn   xià chū tiān huí shǒu chūn kōng huā mèng   zhǐ cóng tóu àn tàn xìng pāo rén róng duàn hóng 鸿 shěn shuāng   hèn xiāo láng xiāng yōu hèn   dài méi cuì