贺新郎 次吕叔泰南城怀古

元代 许有壬
故垒空如堵。杳无踪、朝台暮榭,燕歌赵舞。为问人间繁华梦,几度邯郸炊黍。只燕子、春来秋去。太液句陈何由辨,似咸阳、一炬成焦土。兴与废,竟谁主。满川芳草迷烟雨。怅平生、楚骚心事,更堪羁旅。野水芙蓉香寂寞,犹似当年怨女。长啸罢、中天凝伫。沧海桑田寻常事,附冥鸿、便欲飘飘举。回首后,又千古。
lěi kōng yǎo zōng cháo tái xiè   yān zhào wèi wèn rén jiān fán huá mèng   hán dān chuī shǔ zhǐ yàn zi chūn lái qiū tài chén yóu biàn   shì xián yáng chéng jiāo xīng fèi   jìng shuí zhǔ mǎn chuān fāng cǎo yān chàng píng shēng chǔ sāo xīn shì   gèng kān shuǐ róng xiāng   yóu shì dāng nián yuàn cháng xiào zhōng tiān níng zhù cāng hǎi sāng tián xún cháng shì   míng hóng 鸿 biàn 便 piāo piāo huí shǒu hòu   yòu qiān