贺新郎·此别情何限

宋代 魏了翁
此别情何限。最关情、一林醒石,重湖宾雁。几度南楼携手上,十二阑干凭暖。肯容我、樽前疏散。底事匆匆催人去,黯西风、别恨千千万。截不断,整仍乱。 三年瞥忽如飞电。记从前、心情双亮,意词交划。千古黎苏登临意,人道于今重见。又分付、水流冰泮。满腹余疑今谁问,上牛头、净拭乾坤眼。聊尔耳,恐不免。
bié qíng xiàn zuì guān qíng lín xǐng shí   zhòng bīn yàn nán lóu xié shǒu shàng   shí èr lán gān píng nuǎn kěn róng zūn qián shū sàn shì cōng cōng cuī rén   àn 西 fēng bié hèn qiān qiān wàn jié duàn   zhěng réng luàn
sān nián piē fēi diàn cóng qián xīn qíng shuāng liàng   jiāo huà qiān dēng lín   rén dào jīn zhòng jiàn yòu fēn shuǐ liú bīng pàn mǎn jīn shuí wèn   shàng niú tóu jìng shì qián kūn yǎn liáo ěr ěr   kǒng miǎn