贺新郎 春情

明代 李玉
篆缕销金鼎。醉沈沈、庭阴转午,画堂人静。芳草王孙知何处,惟有杨花糁径。渐玉枕、腾腾春醒。帘外残红春已透,镇无聊、殢酒厌厌病。云鬓乱,未忺整。江南旧事休重省。遍天涯、寻消问息,断鸿难倩。月满西楼凭栏久,依旧归期未定。又只恐、瓶沈金井。嘶骑不来银烛暗,枉教人、立尽梧桐影。谁伴我,对鸾镜。
zhuàn xiāo jīn dǐng zuì shěn shěn tíng yīn zhuǎn   huà táng rén jìng fāng cǎo wáng sūn zhī chǔ   wéi yǒu yáng huā sǎn jìng jiàn zhěn téng téng chūn xǐng lián wài cán hóng chūn tòu   zhèn liáo jiǔ yān yān bìng yún bìn luàn   wèi xiān zhěng jiāng nán jiù shì xiū zhòng shěng biàn tiān xún xiāo wèn   duàn hóng 鸿 nán qiàn yuè mǎn 西 lóu píng lán jiǔ   jiù guī wèi dìng yòu zhǐ kǒng píng shěn jīn jǐng lái yín zhú àn   wǎng jiào rén jǐn tóng yǐng shuí bàn   duì luán jìng