贺新郎·唱彻阳关调

宋代 姚勉
唱彻阳关调。伴行人、梅拂征鞍,晓霜寒峭。金甲雕戈开玉帐,尊俎风流谈笑。看策马、从容江表。自是药阶苔砌客,卷经纶、且泛芙蓉沼。襟量阔,江面小。 允文事业从容了。要岷峨人物,後先相照。见说君王曾有间,似此人才多少。便咫尺、云霄清要。四世三公毡复旧,况蜀珍、先已登廊庙。但侧耳,听新诏。
chàng chè yáng guān diào bàn xíng rén méi zhēng ān   xiǎo shuāng hán qiào jīn jiǎ diāo kāi zhàng   zūn fēng liú tán xiào kàn cóng róng jiāng biǎo shì yào jiē tái   juǎn jīng lún qiě fàn róng zhǎo jīn liàng kuò   jiāng miàn xiǎo
yǔn wén shì cóng róng le yào mín é rén   hòu xiān xiāng zhào jiàn shuō jūn wáng céng yǒu jiàn   shì rén cái duō shǎo biàn 便 zhǐ chǐ yún xiāo qīng yào shì sān gōng zhān jiù   kuàng shǔ zhēn xiān dēng láng miào dàn ěr   tīng xīn zhào