贺新郎(冰箸)

宋代 黄子行
开遍寒梅萼。正东皇、排酥砌玉,幻成楼阁。十万琼琚仙女队,来趁春光游乐。向醉里、玉簪轻落。零乱不知何处去,甚人间、一夜东风恶。吹起在,画檐角。 参差向晓森如削。似吴姬、妆残粉指,向人垂著。好似西园笋瘦,红锦衤朋儿乍剥。且莫遣、儿童敲却。拟办羔儿香瓮酒,唤刘叉、来醉尊前约。吟好句,再描摸。
kāi biàn hán méi è zhèng dōng huáng pái   huàn chéng lóu shí wàn qióng xiān duì   lái chèn chūn guāng yóu xiàng zuì zān qīng luò líng luàn zhī chǔ   shén rén jiān dōng fēng è chuī zài   huà yán jiǎo
cēn xiàng xiǎo sēn xuē shì zhuāng cán fěn zhǐ   xiàng rén chuí zhù hǎo 西 yuán sǔn shòu   hóng jǐn péng ér zhà qiě qiǎn ér tóng qiāo què bàn gāo ér xiāng wèng jiǔ   huàn liú chā lái zuì zūn qián yuē yín hǎo   zài miáo