贺新郎

宋代 虞集
丹荔明如火。想江城、薰风乍透,绣帘青琐。宝篆香消初睡起,叶底流莺又过。 算几度、思归未果。欲剪冰绡凭谁寄,恐腰围、渐减愁无那。 临岸曲,命舟舸。 凉宵冉冉银蟾度。望清辉、千里照人,雾低云亸。准拟雕梁栖飞燕,早晚新巢定妥。 叹会少离多似我。留滞文园头先白,念琴心、久为芳尘锁。 将旧恨,归江左。
dān míng huǒ xiǎng jiāng chéng xūn fēng zhà tòu   xiù lián qīng suǒ bǎo zhuàn xiāng xiāo chū shuì   liú yīng yòu guò
suàn guī wèi guǒ jiǎn bīng xiāo píng shuí   kǒng yāo wéi jiàn jiǎn chóu
lín àn   mìng zhōu
liáng xiāo rǎn rǎn yín chán wàng qīng huī qiān zhào rén   yún duǒ zhǔn diāo liáng fēi yàn   zǎo wǎn xīn cháo dìng tuǒ
tàn huì shǎo duō shì liú zhì wén yuán tóu xiān bái   niàn qín xīn jiǔ wèi fāng chén suǒ
jiāng jiù hèn   guī jiāng zuǒ