贺新郎

宋代 黄升
席作此 风送行春步。渐行行、山回路转,入云深处。问讯花梢春几许,半在诗人杖屐。点点是、祥烟膏露。中有瑶池千岁种,整岩妆、来作巢仙侣。相妩媚,试凝伫。 风流座上挥谈尘。更多情,多才多调,缓歌金缕。趁取芳时同宴赏,莫惜清樽缓举。有明月、随人归去。从此一春须一到,愿东君、长与花为主。泉共石,闻斯语。
zuò
fēng sòng xíng chūn jiàn xíng xíng shān huí zhuǎn   yún shēn chù wèn xùn huā shāo chūn   bàn zài shī rén zhàng diǎn diǎn shì xiáng yān gāo zhōng yǒu yáo chí qiān suì zhǒng   zhěng yán zhuāng lái zuò cháo xiān xiāng mèi   shì níng zhù
fēng liú zuò shàng huī tán chén gèng duō qíng   duō cái duō diào   huǎn jīn chèn fāng shí tóng yàn shǎng   qīng zūn huǎn yǒu míng yuè suí rén guī cóng chūn dào   yuàn dōng jūn zhǎng huā wéi zhǔ quán gòng shí   wén