贺新郎

宋代 马子严
客里伤春浅。问今年梅蕊,因甚化工不管。陌上芳尘行处满。可计天涯近远。见说道、迷楼左畔。一似江南先得暖。向何郎、庭下都寻偏。辜负了,看花眼。 古来好物难为伴。只琼花一种,传来仙苑。独许扬州作珍产。便胜了、千千万万。又却待、东风吹绽。自昔闻名今见面。数归期、屈指家山晚。归去说,也稀罕。
shāng chūn qiǎn wèn jīn nián méi ruǐ   yīn shén huà gōng guǎn shàng fāng chén xíng chǔ mǎn tiān jìn yuǎn jiàn shuō dào lóu zuǒ pàn jiāng nán xiān nuǎn xiàng láng tíng xià xún piān le   kān huā yǎn
lái hǎo nán wéi bàn zhǐ qióng huā zhǒng   chuán lái xiān yuàn yáng zhōu zuò zhēn chǎn biàn 便 shèng le qiān qiān wàn wàn yòu què dài dōng fēng chuī zhàn wén míng jīn jiàn miàn shù guī zhǐ jiā shān wǎn guī shuō   han