贺新郎

宋代 吴潜
月绽浮云里。未须臾、长风扫荡、碧空如水。谁在冰壶玉界上,眇视征蛮战蚁。便弃掷、尘寰脱_。_葛清冷襟袖冷,露华浓、暗袭人肌理。和酷暑,争些气。 谯楼漏转三更二。夜沈沈、经星纬宿,换垣移市。万籁渐生秋意思,时节那堪屈指。奈投老、未酬归计。矫首高天天不应,忽林梢、睡鹊惊飞起。同一梦,我与尔。
yuè zhàn yún wèi cháng fēng sǎo dàng kōng shuǐ shuí zài bīng jiè shàng   miǎo shì zhēng mán zhàn biàn 便 zhì chén huán tuō   _ _。_   _ qīng lěng jīn xiù lěng   huá nóng àn rén shǔ   zhēng xiē
qiáo lóu lòu zhuǎn sān gēng èr shěn shěn jīng xīng wěi 宿   huàn yuán shì wàn lài jiàn shēng qiū   shí jié kān zhǐ nài tóu lǎo wèi chóu guī jiǎo shǒu gāo tiān tiān yīng   lín shāo shuì què jīng fēi tóng mèng   ěr