贺新郎

宋代 吴潜
言诗者,有言词者。须臾,以酒见酌。中有一人举令云:“各和古词一首”。且目余云:“相公和叶石林睡起流莺语”。余素熟此词成诵,遂援笔赓之,掷笔而寤。枕上记忆,不遗一字,亦异矣。以词意详之,余三上丐归之疏,君父其从欲乎。因录呈同官诸丈,恐可为他时一段佳话云 燕子呢喃语。小园林、残红剩紫,已无三数。绿叶青枝成步障,空有蜂旋蝶舞。又宝扇、轻摇初暑。芳沼拳荷舒展尽,便回头、乱拥宫妆女。惊岁月,能多许。 家山占断凫鸥渚。最相宜、岚烟水月,雾云霏雨。三岛十洲虽铁铸,难把归舟系取。且放我、渔樵为与。从此细斟昌_酒,况神仙洞府无邀阻。何待结,长生缕。
yán shī zhě   yǒu yán zhě   jiǔ jiàn zhuó zhōng yǒu rén lìng yún     :“   shǒu ”。 qiě     yún :“ xiàng gōng shí lín shuì liú   yīng ”。 shú   chéng sòng suì yuán   gēng zhī zhì ér   zhěn shàng     xiáng zhī   sān shàng gài guī zhī shū jūn cóng   yīn chéng tóng guān zhū zhàng kǒng
yàn zi nán xiǎo yuán lín cán hóng shèng   sān shù 绿 qīng zhī chéng zhàng   kōng yǒu fēng xuán dié yòu bǎo shàn qīng yáo chū shǔ fāng zhǎo quán shū zhǎn jǐn   biàn 便 huí tóu luàn yōng gōng zhuāng jīng suì yuè   néng duō
jiā shān zhàn duàn ōu zhǔ zuì xiāng lán yān shuǐ yuè   yún fēi sān dǎo shí zhōu suī tiě zhù   nán guī zhōu qiě fàng qiáo wèi cóng zhēn chāng   _ jiǔ   kuàng shén xiān dòng yāo dài jié   cháng shēng