贺新郎

宋代 冯取洽
知维摩燕坐次,可授散花女,俾歌之。以侑茗饮否?艾子,汝为老人书以寄之 问讯花庵主。这一宗、拍板门槌,是谁亲付。逢翰墨场聊作戏,那个是真实语。算惟有、青山堪住。玉立林幽真脱洒,又何妨、白石和泉煮。底用判,云游据。 朝三暮四从渠赋。且随缘、家养园收,自然成趣。此外盘蜗余一室,人我两俱无负。要参到、道心微处。尽做逃禅逃得密,也难遮、拨草来寻路。应为拨,懒残芋。
zhī wéi yàn zuò   shòu sàn huā   zhī yòu míng yǐn fǒu   ài   wèi lǎo rén shū zhī
wèn xùn huā ān zhǔ zhè zōng pāi bǎn mén chuí   shì shuí qīn féng hàn chǎng liáo zuò   shì zhēn shí suàn wéi yǒu qīng shān kān zhù lín yōu zhēn tuō   yòu fáng bái shí quán zhǔ yòng pàn   yún yóu
zhāo sān cóng qiě suí yuán jiā yǎng yuán shōu   rán chéng wài pán shì   rén liǎng yào cān dào dào xīn wēi chù jǐn zuò táo chán táo   nán zhē cǎo lái xún yīng wèi   lǎn cán