贺新郎

宋代 卢祖皋
春色元无主。荷东君、着意看承,等闲分付。多少无情风与浪,又那更、蝶欺蜂妒。算燕雀、眼前无数。纵便帘栊能爱护,到如今、已是成迟暮。芳草碧,遮归路。 看看做到难言处。怕宣郎、轻转旌旗,易歌襦袴。月满西楼弦索静,云蔽昆城阆府。便恁地、一帆轻举。独倚阑干愁拍碎,惨玉容、泪眼如红雨。去与住,两难诉。
chūn yuán zhǔ dōng jūn zhuó kàn chéng   děng xián fēn duō shǎo qíng fēng làng   yòu gèng dié fēng suàn yàn què yǎn qián shù zòng biàn 便 lián lóng néng ài   dào jīn shì chéng chí fāng cǎo   zhē guī
kàn kàn zuò dào nán yán chù xuān láng qīng zhuǎn jīng   yuè mǎn 西 lóu xián suǒ jìng   yún kūn chéng láng biàn 便 nèn fān qīng lán gān chóu pāi suì   cǎn róng lèi yǎn hóng zhù   liǎng nán