贺新郎

宋代 韩玉
柳外莺声碎。晚晴天、东风力软,嫩寒初退。花底觅春春已去,时见乱红飞坠。又闲傍、阑干十二。阑外青山烟缥缈,远连空、愁与眉峰对。凝望处,两叠翠。 鸳鸯结带灵犀佩。绮屏深、香罗帐小,宝檠灯背。谁谓彩云和梦断,青翼阻寻后会。待都把、相思情缀。便做锦书难写恨,奈菱花、都见人憔悴。那更有,枕痕泪。
liǔ wài yīng shēng suì wǎn qíng tiān dōng fēng ruǎn   nèn hán chū tuì 退 huā chūn chūn   shí jiàn luàn hóng fēi zhuì yòu xián bàng lán gān shí èr lán wài qīng shān yān piāo miǎo   yuǎn lián kōng chóu méi fēng duì níng wàng chù   liǎng dié cuì
yuān yāng jié dài líng pèi píng shēn xiāng luó zhàng xiǎo   bǎo qíng dēng bèi shuí wèi cǎi yún mèng duàn   qīng xún hòu huì dài dōu xiāng qíng zhuì biàn 便 zuò jǐn shū nán xiě hèn   nài líng huā dōu jiàn rén qiáo cuì gèng yǒu   zhěn hén lèi