贺新郎

宋代 毛幵
风雨连朝夕。最惊心、春光蜿晚,又过寒食。落尽一番新桃李,芳草南园似积。但燕子、归来幽寂。况是单栖饶惆怅,尽无聊、有梦寒犹力。春意远,恨虚掷。 东君自是人间客。暂时来、匆匆却去,为谁留得。走马插花当年事,池畹空余旧迹。奈老去、流光堪惜。杳隔天涯人千里,念无凭、寄此长相忆。回首处,暮云碧。
fēng lián zhāo zuì jīng xīn chūn guāng wān wǎn   yòu guò hán shí luò jǐn fān xīn táo   fāng cǎo nán yuán shì dàn yàn zi guī lái yōu kuàng shì dān ráo chóu chàng   jǐn liáo yǒu mèng hán yóu chūn yuǎn   hèn zhì
dōng jūn shì rén jiān zàn shí lái cōng cōng què   wèi shuí liú zǒu chā huā dāng nián shì   chí wǎn kòng jiù nài lǎo liú guāng kān yǎo tiān rén qiān   niàn píng zhǎng xiàng huí shǒu chù   yún